Thông tin Họat động

Thông tin của Khoa

Còn mãi niềm hi vọng

(TT. Thông tin – Văn Lang, 11/01/2010) – Chiều Thứ Bảy, ngày 09/01/2010, theo chân các bạn sinh viên khoa Kế toán – Kiểm toán và đại diện Quỹ gia đình Văn Lang, chúng tôi đến thăm bạn Nguyễn Thị Bích Thơ, sinh viên năm nhất khoa KT-KT tại bệnh viện Ung bướu Gia Định, Tp. HCM.

Giữa lúc bạn bè đang bước vào “trận chiến” với kì thi học kì, Bích Thơ lại phải đương đầu với một “cuộc chiến” khác, gay go hơn, ác liệt hơn, cuộc chiến chống lại căn bệnh ung thư. Ra về sau một buổi chiều đặc biệt, lòng chúng tôi đầy ắp những cảm xúc…

Chụp hình kỉ niệm với các bạn (Bích Thơ mang kính đứng hàng thứ 2 từ dưới lên) - Ảnh chụp tại bệnh viện Ung bướu Gia Định, Tp. HCM, 09/01/2010.

Cô sinh viên “là lạ”
Phong cách ăn mặc khá cá tính là ấn tượng đầu tiên của mọi người với Bích Thơ. Chị Nga (QLSV khoa KT - KT), để ý đến bạn từ những ngày đầu nhập học bởi dáng vẻ “tựa như một cô nàng sinh viên Mĩ thuật Công nghiệp”. Sau này chị càng quan tâm, chú ý nhiều hơn vì cô bé bình thường khá năng nổ, nhiệt tình tham gia các hoạt động đội, nhóm nhưng… lại thường hay vắng mặt trong những giờ học.

Với các bạn bè cùng lớp, Bích Thơ luôn thân thiện, cởi mở với tất cả mọi người, nhưng chưa thật sự thân thiết với một ai.

Những người bạn cùng hoạt động trong Hội rất mến cô bạn bé nhỏ, tính tính vui vẻ, khéo tay, vẽ đẹp, song vẫn có điều gì đó khó hiểu ở cô bạn, nhất là những lần vắng mặt trong những cuộc họp mặt quan trọng…

Và rồi bức màn bí mật hé lộ, những tình cảm xáo trộn trong lòng mọi người, vừa buồn, vừa thương, vừa cầu mong cho cô bạn bình yên. Đó là ngày Bích Thơ phải nộp lá đơn xin bảo lưu kết quả học tập để tập trung chưa bệnh.

Đứa con ngoan của mẹ
Ngày 22/12 có lẽ sẽ là một ngày mà ba mẹ Bích Thơ không thể nào quên. Không phải bởi đó là ngày kỉ niệm thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam mà ba Thơ – vốn là một thương binh – hàng năm vẫn tham dự, đó là ngày cả nhà nhận được điện thoại của Thơ từ Sài Gòn gọi về thông báo bệnh tật. Mẹ Thơ tâm sự: “cầm điện thoại trên tay, nhưng cô sững người đi phải đến một phút. Chẳng còn nghe thấy gì, chân tay lạnh toát. Phải đến hồi sau mới tỉnh lại, gọi điện lại cho con hỏi cặn kẽ bệnh tình.

Bích Thơ và mẹ

Là chị cả trong một gia đình ba chị em gái, từ cuối tiểu học, trong một lần đi khám bệnh Thơ được bác sĩ chẩn đoán là mắc bệnh bướu cổ. Đó là căn bệnh mà rất nhiều người dân ở xã Iakla, huyện Đức Cơ, tỉnh Gia Lai – nơi gia đình Thơ đang sinh sống - mắc phải. Từ đó, những lần đến trạm dịch tễ để khám bệnh và lấy thuốc trở thành quen thuộc trong cuộc sống của em. Và cũng chính căn bệnh bướu cổ ấy là căn nguyên đưa đến căn bệnh ung thư tuyến giáp mà hiện giờ em đang phải đối mặt. Có lẽ vì vậy mà trong ba chị em, Thơ là người từ nhỏ hay mắc các bệnh lặt vặt. Mẹ Thơ tâm sự cùng chúng tôi: “Thơ là một đứa khá ít nói trong nhà, dù hay bệnh nhưng em rất chăm học, luôn cố gắng phấn đấu trong tất cả mọi hoạt động. Cô chẳng mong gì, chỉ mong Thơ có thể vượt qua được giai đoạn này để tiếp tục học tập với bạn bè”. Điều mà cô cảm thấy ân hận nhất lúc này chính là đã không phát hiện ra sớm hơn để chữa trị căn bệnh của em kịp thời hơn.

Niềm tin của em
Là người trẻ nhất nhưng cũng là có tình trạng nặng nhất trong số những bệnh nhân mắc chứng bệnh ung thư phải mổ trong đợt này, song, dường như niềm tin trong Thơ chưa bao giờ tắt. Ẩn sâu bên trong vóc người nhỏ bé ấy là cả một nghị lực kiên cường. Cô sinh viên bé nhỏ ấy đã dũng cảm đương đầu với mọi việc. Những ngày đầu, bạn một mình chạy đi chạy về mấy lượt bệnh viện để khám và xét nghiệm, rồi lại một mình đón nhận kết quả từ bác sĩ. Bạn tâm sự: “Lúc bác sĩ báo tin em bị ung thư, phải mổ gấp, em cứ ngồi sững một chỗ, không có biểu hiện gì, bác sĩ phải lay em mấy lần. Sau đó thì mới thấy sợ, rồi hỏi lại bác sĩ. Nhưng lúc đó cũng không khóc.” Thời điểm có kết quả khám bệnh chỉ cách ngày thi học kì khoảng một tuần, Thơ muốn xin bác sĩ tạm hoãn thời gian mổ lại sau kì thi, nhưng căn bệnh đã trở nên nguy hiểm, chậm một ngày càng nguy hiểm đến tính mạng.

Vẫn hồn nhiên cùng các bạn.


Nhìn Thơ vui vẻ trò chuyện, tạo dáng chụp hình cùng các bạn nơi hành lang bệnh viện trong lúc chờ nhập viện, có lẽ ít ai ngờ rằng chỉ mấy tiếng đồng hồ nữa thôi bạn sẽ lên bàn mổ, một mình đương đầu, chống lại căn bệnh hiểm nghèo. Là người mang bệnh nhưng Thơ lại là người an ủi mọi người, “không có việc gì đâu”. Thơ từng nói với mẹ: “Con không muốn chết, con còn nhiều việc chưa làm được, con chưa nuôi mẹ một ngày nào, con nhất định phải sống.” Đó không chỉ là câu nói làm yên lòng mẹ mà còn là quyết tâm của cô bạn sinh viên năm 1 khoa Kế toán đầy nhiệt huyết.

Cuộc chiến của Thơ chống lại căn bệnh không chỉ đương đầu với một ca mổ mà còn nhiều những lần xạ trị, những di chứng sau ca mổ, những đau đớn mà em sẽ phải trải qua. Chẳng biết nói gì hơn ngoài lời chúc “Tiếp tục kiên trì, lạc quan như vậy Thơ nhé!”. Hi vọng những lời chúc từ thầy cô, bạn bè sẽ tiếp thêm sức mạnh cho em.

Phòng Đào tạo đã đồng ý bảo lưu kết quả tuyển sinh cho Thơ một năm và sẽ tạo mọi điều kiện để bạn tiếp tục quay lại học tập. Quỹ gia đình Văn Lang cũng đã gửi đến Thơ và gia đình khoản tiền 1.000.000 đồng để góp phần trang trải viện phí. Dù không phải món tiền lớn nhưng là món quà ý nghĩa bởi nó là món tiền góp lại từ các thành viên trong nhà trường. Món quà tượng trưng để Thơ biết rằng mình không cô độc trong cuộc chiến này, các thầy cô và bạn bè luôn cầu mong sự bình yên sẽ đến với Thơ và hi vọng sẽ sớm nhìn thấy lại nụ cười tươi của bạn trong nắng mới sân trường.

  • Hồng Thủy