Thông tin Họat động

Thông tin của Khoa


Những món quà của tôi

Thân tặng các em học viên lớp Công nghệ thông tin cho người khuyết tật!

(TT. Thông tin - Văn Lang) - Trong cuộc sống ít hay nhiều chúng ta cũng được nhận những món quà từ người thân, bạn bè trao tặng. Đó có thể là hiện vật, cũng có thể là một món quà tinh thần, cho dù là gì thì những món quà bao giờ cũng làm cho chúng ta cảm thấy ấm áp.

Là một nhà giáo, tôi cảm nhận sâu sắc niềm hạnh phúc khi nhận được những món quà bình dị từ học sinh của mình, hạnh phúc ấy càng lớn lao hơn khi người trao tặng là các học viên khuyết tật - những số phận không may mắn, nhưng ngày ngày vẫn đang nỗ lực vươn lên để trở thành người có ích.

Món quà đầu tiên

Cô Duân (người mặc áo tím) bên những học trò của mình

Đang đi dọc hành lang, tôi bị giật mình vì cái đập mạnh vào vai, quay lại nhìn thì ra đó là cậu học trò bị khiếm thính. “Có gì không em?” tôi nói chậm để em hiểu tôi đang nói gì. “Em tặng cô”, vừa nói một cách khó khăn cậu vừa đưa tôi bài kiểm tra được điểm mười của mình. Tôi đã ngạc nhiên và xúc động đến nỗi quên mất lời cảm ơn khi em ra dấu chào tạm biệt tôi.

Món quà thứ 2
Trong một giờ sinh hoạt, hai lớp tập trung vào một phòng nên hơi chật - một phần vì phòng nhỏ, một phần vì có quá nhiều dụng cụ của các em như nạng, xe lăn. Tôi đùa:
- “Các em ngồi thế này cô đi vấp té thì sao?”.
-
“Cô té thì tụi em sẽ đỡ cô” - một học viên ngồi xe lăn trả lời.

Tôi nhìn em và em nhìn tôi mỉm cười thân thiện. Những nụ cười có thể giúp con người ta vững vàng hơn trong cuộc đời!

Món quà thứ 3
Sáng sớm, đang ngồi làm việc, có tiếng gõ cửa, một cái đầu học sinh ló vào, tôi hỏi: “Có gì không em?”. “Dạ, lớp cần gặp cô một chút ạ!”. Ngay khi bước vào lớp, tôi đã nhận được một tràng pháo tay giòn giã kèm theo lời chúc: “Chúc mừng cô ngày nhà giáo Việt Nam”.

Đó còn là những bông hoa giấy do chính các em tự làm để tặng tôi. Đó còn là quả quýt đặc biệt của một học viên nữ chỉ còn một tay, tặng tôi với lời chúc được khắc lên: “Chúc thầy cô luôn có sức khỏe dồi dào, có những bài giảng hay và thành công trong sự nghiệp trồng người của mình”.

Chúng tôi, cả thầy và trò đã trao cho nhau những lời yêu thương mộc mạc không trau chuốt nhưng ấm áp và chân thành.

… Và những món quà đến vô cùng
Trong cuộc đời làm nghề giáo của mình tôi sẽ không thể quên lớp học CNTT cho người khuyết tật, lớp học đã để lại cho tôi nhiều kỷ niệm và cảm nhận sâu sắc về tình thầy trò và tình người.

Nhớ lại những ngày đầu khi mới tiếp xúc với các em, có những lúc tim tôi thổn thức khi nhìn các em di chuyển. Có em đi nạng, em đi xe lăn, em đeo tai nghe, em bị khiếm thị... nhưng trên gương mặt các em vẫn luôn giữ những nụ cười hồn nhiên và yêu đời. Nhìn những nụ cười ấy tôi như được nhìn sâu hơn vào cuộc sống này, không phải bằng ánh mắt thông thường mà bằng ánh mắt từ chính trái tim mình. Và ở đó, tôi nhận thấy những giá trị lớn lao của bài học về nghị lực từ các em, để học tập.

Mong rằng thời gian học tập tại trường Văn Lang tuy ngắn nhưng sẽ khắc sâu vào lòng các em những kỷ niệm đẹp, để đến một lúc nào đó trong đời các em sẽ nhớ lại và vui niềm vui đã từng được sống những khoảnh khắc bình dị nhưng thấm đẫm tình người.

  • Nguyễn Thị Duân
    (Cố vấn xã hội chương trình ITTP)